Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuẩn bị làm mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuẩn bị làm mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Đi đẻ ở Ferrara part 4 Hồi phục và chăm con

Sau khi được kiểm tra huyết áp, cửa mình, nhiệt độ... mình được chuyển về phòng để nghỉ ngơi, cô pediatrician (bác sỹ nhi) hỏi mình là muốn gửi Asia cho nursery hay là rooming - in (giữ con trong phòng cùng mẹ), mình thì đã có chủ ý gửi con cho nursery, vì mình biết sinh xong rất mệt mỏi, chăm cho bản thân còn ko xong, sao mà chăm con. (tuy nhiên ai chưa có quyết định thì vẫn có thể gửi ở nursery rồi quyết định sau, nhưng ở bệnh viện cũng có 48 tiếng, quá lắm là 4 ngày, mình nghĩ nên lợi dụng thời cơ này mà nghỉ ngơi, thay vì è cổ ra mà chăm con).
Khi mình về phòng, thì roommate của  mình là 1 chị người Pakistan, chị này sinh con lần thứ 4, 1 bé trai rất
đẹp, chị ấy ở Ý gần 3 năm, nhưng nói và hiểu rất ít, chị rất sweet, và luôn cố gắng giúp đỡ mình.
Mình do mệt mỏi sau khi sinh, lại k
o ăn uống, nên lúc xuống giường, ngồi lên xe lăn để về phòng thì bị chóng mặt xay xẩm muốn xỉu, cô assistant giúp mình uống 1 ít trà đường, cho mình ngồi nghỉ, rồi dìu mình lên xe. Trên đường đi, mình cảm thấy đỡ hơn, và chị assistant rất dễ thương, chị bảo chị sẽ làm cho mình 1 cái bánh mỳ có parma ham thiệt to! hehe! how sweet! ;)
Ale ở lại bệnh viện với mình cho đến hết giờ ăn tối, và đến 10h, khi y tá đem Asia đến cho mình. giờ thăm bệnh rất hạn chế, nhưng riêng daddy của các bé thì thường được đặc cách ở lại lâu, và ra vào lúc nào cũng được du di. ;)
Bệnh viện của mình cấm ngặt mang hoa, hoặc các loại cây vào thăm, vì dễ làm dị ứng các em bé, ngoài ra việc t
hăm bệnh cũng hạn chế số người, khi hết giờ thăm bệnh là phải ra về hết. Giờ thăm bệnh ko có em bé, các em bé đều nằm trong phòng nursery có cửa kính to, mỗi bé đều nằm trong giường của mình, có ghi tên bé và mẹ, ai muốn xem bé thì đứng bên ngoài nhìn vào. Đây là 1 cách rất hay, vì khi sinh xong, rất nhiều bạn bè, người quen đến thăm, hơi người lúc nhúc đã đành, họ còn sờ mó vào em bé sơ sinh, làm mẹ chả ai thích như thế hết, nên tốt nhất cho vào nursery để khỏi phải mắc công bực mình!
Còn mình, thì sau khi về phòng, cô obstetrician đến yêu cầu mình uống nước thiệt nhiều, và bắt mình phải đi tè, mình bảo tý nữa được ko, cô bảo là mình phải đi liền, dù đau, khó chịu cũng phải đi,
nếu mệt thì cô dìu vào nhà tắm, vì sau khi sinh rất dễ tắc đường tiểu. thế là mình lết vào nhà tắm, làm được vài giọt đã là thành công. cô bảo "tốt" và nói mình tiếp tục uống nước, và sau maximum 1 tiếng rưỡi, mình phải tè lần tiếp theo, và cô sẽ quay lại kiểm tra.
Mình thích ở bệnh viện vì thức ăn được dâng tận họng, giường chiếu được làm hàng ngày, phòng ốc sạch sẽ thoáng mát, ăn xong là cách mỗi 3 tiếng, y tá mang em bé đến cho mẹ, chả cần phải nhấc ngón tay.
Trong khi cho bú, có vấn đề khó khăn gì thì cứ bấm chuông, cô y tá sẽ đến dạy mẹ cách cho con bú. Ngoài ra, trong bệnh viện còn có 1 hobby room, bên trong bao gồm nhiều sofa to rất thoải mái, giường be bé cho newborns, TV và DVD players, 1 basin to để tắm em bé, 2 bàn thay tã, và tất tật các dụng cụ tã lót, shower gel cho bé, ... chả thiếu thứ gì, các bà mẹ có thể mặc áp ngủ mang con đến để breasfeed mà ko bị làm phiền, hoặc có thể học cách chăm con cùng y tá tại phòng này. ;)
Các em bé sau khi sinh đều được kiểm tra sức khỏe rất chu đáo chi tiết, tại FErrara họ còn ultrasound toàn bộ cơ thể và cho bé các loại vaccin phù hợp.
Thông thường, nếu sức
khỏe mẹ Ok thì được thả về sau 48 tiếng, kể từ lúc sinh bé, nếu là C-section thì ở lại tầm 4 ngày. Tuy nhiên, có trường hợp em bé chưa ready để về nhà thì mẹ phải để bé lại bệnh viện để bác sỹ treat bé trong lồng kính.
Mình thì dù bị rạch 5 mũi đau điếng, đi đứng, ngồi, nằm lúc nào cũng đau thấy bà! Nhưng chả bị gì cả, huyết áp tốt, kiểm tra máu tốt, vết may tốt, ... mình "bị đuổi" về nhà sau 48 tiếng huhuhu!!
Khi về, được khuyến mãi cho 1 đống thứ nào là shower gel, w
et wiper để lau mông cho bé, kem, ... tá lả; vui vẻ cả làng khăn gói về. Trên đường về, đi xe bị sốc, hichic! vì bụng mình da bỏng bẻo, cứ như là bụng của ai đó ghép vào người mình, hic!

*Breastfeeding: Cho con bú

Mịa, kể tới khúc này là mún chửi! Người tính hông bằng trời tính mà bay! Mình chuẩn bị rất kỹ lưỡng nhe, lại bài bản!
1. Lúc mình
vỡ ối, trước khi khăn gói đến bệnh viện, mình đã ăn 2 hạt almond và 1 trái apricot khô, vì cô giáo nói in labor hông duoc ăn gì hết, chỉ có thể ăn như thế để có anergy mà rặn đẻ thôi. Nào ngờ, ... mình đẻ lâu lắc, cuối cùng mình ăn 2 cái kia ... quá sớm và thừa!

2. Trước khi đẻ, mình tập thể dục cho cửa mình co giãn, bôi kem, bôi dầu cho cửa mình, cuối cùng bị rạch hơn người ta (thông thường rạch 3 mủi thì họ rạch mình 5 mũi!)

3. Mình nghĩ mình sẽ breasfeed 100%, nên học breastfeed kỹ, chả thèm đọc về formula (sữa bột cho bé), cuối cùng, ... mịa! đek có sữa. Nhục!

Nguyên nhân mình ko có sữa có lẽ do 3 ngày đầu Asia ngủ quá quá nhiều, làm cách nào cũng ko thức, khi thức thì lại gặp vấn đề là nipple của mình khá flat, em bé ko mút được dễ dàng nên nó la hét um sùm, ;(( Tới khi mình có cuộc hẹn với educator (cũng là cô giáo của mình) thì đã khá trễ (6 ngày rồi), mình
đã cố cho con ngậm ty theo hướng dẫn của cô, việc ngậm ty rất thành công, nhưng đáng tiếc, mình chả có 1 miếng sữa nào, colostrum cũng ko có, nên bé ngậm được 1, 2 phút thì nhè ra ngay, hoặc sử dụng mình như là pacifier (đầu vú giả, nhằm calm herself và làm nó buồn ngủ thôi). Nên việc breastfeed ko còn hiệu quả nữa ;((

Mình cho con bú formula (chứ biết làm sao bây giờ??); con bị táo bón, tội ơi là tội, phân cứng như đá, mỗi
lần thấy con rặn là xót hết cả ruột gan. Pediatrician bảo mình nhé đít cho con trong 3 ngày, và cho bé uống thêm nước 90ml mỗi ngày. Cho uống nước thì Ok, nhưng nhét đít thì cứ mỗi lần mình nhét vào là kích thích bowel movement, làm con rặn ra (cùng với phân). túm lại con vẫn chưa có thuốc vào người. Nhưng sau hơn 48 h thì phân của con đã trở về bình thường, nhưng ko đi thường xuyên, nên mẹ phải theo dõi thêm. 

Sáng nay đi
đến lactation consultant (tạm dịch là: chuyên gia giúp nuôi con bằng sữa mẹ - sao nghe nhiêu khê dữ vầy nè! hehe!!), cô ấy nắn bóp ngực mình, và cho hút sữa bằng máy chuyên dụng, cuối cùng mình cũng thấy MỘT giọt colostrum hic hic!!  cô ấy yêu cầu mình tiếp tục stimulate bằng máy (tốt nhất là máy điện, hiệu quả cao, ko mệt, ko làm nản lòng chiến sỹ) và hẹn mình sau 1 tuần stimulate sẽ kiểm tra lại kết quả.
Mình thừa cơ hội cân bé Asia tại lab của Floriana (tên của lactation consultant), bé Asia được 12 ngày, cân nude là 3kg310 gr, yeah!! ;) tuyệt vời! vì trên lý thuyết 1 em bé phải lấy lại được cân nặng ban đầu sau 2 tuần (14 ngày), nên kết quả này làm mình rất sung sướng. Floriana cũng nói bé bị constipation là khá phổ biến, ko nên lo lắng quá, và yêu cầu mình thả lỏng, kiên trì stimulate để có sữa, ko có thì cũng ko nên suy nghĩ nhiều, vì formula cũng ko tệ.

Thật lòng mà n
ói, mình rất rất mong có sữa cho con vì các lý do:
1. Sữa mẹ có đầy đủ vitamin cần thiết, tự nhiên, trong colostrum có hàm lượng nutrition cao, giúp bé sơ sinh tránh được chứng vàng da (vàng da làm bé ngủ li bì và ù lỳ nữa); may mắn Asia ko bị vàng da, da em đã chuyển sang trắng hồng hào, khi giận lên thì đỏ như gà chọi, haha

2. Sữa mẹ hầu như rất rất ít bị táo bón, cái mà formula thường gặp phải

3. Bú sữa mẹ giúp bé năng động hơn, do khi bú mẹ, bé phải "làm việc" nhiều, trong khi sữa bình thì dễ dàng, dùng có 20 cơ (muscle), chả cần cố gắng thì sữa cũng chui vô miệng. Bú mẹ cũng giống như là "muốn ăn phải lăn vào bếp" đó

4. Không p
hải pha sữa, con khóc là cứ vạch vú ra cho bú há há!! nói thế chứ ai breastfeed cũng than con hay khóc vì sữa mẹ tiêu hóa nhanh, con thức quấy khóc nhiều, nhưng còn đỡ hơn là phải ngồi canh con ị như em Thy đây, khi con rặn thì đau xót hết cả ruột, khi thấy bãi cứt của con thì mừg còn hơn trúng số độc đắc!
4. Đi đâu cũng tiện, chứ formula như mình thì ôm bình đi, sau 2 tiếng ngoài room temperature thì phải vứt sữa, hoặc phải trữ trong thermal bag (túi giữ nhiệt), sau đấy
phải tìm cách hâm nóng (chứ sữa lạnh thì em bé ko uống được) blah blah, mệt!
5. Formula tốn tiền thấy mẹ! Mới đầu mình dùng liquid (sữa lỏng sẵn), cứ 500ml là 2.60 Euro nhá, 1 bình như thế Asia uống chưa đầy 1 ngày, mà trong vòng 24 tiếng thì cũng phải vất đi, ko trữ hơn được. powder (sữa bột) rẻ hơn, nhưng cũng nhiêu khê hơn, tốn tiền điện hâm nóng và stirilize bình sữa! tiền thì mất mà cứ phải ngay ngáy lo con táo bón, hoặc bị dị ứng!

Mình biết breastfeeding cũng có mặt tốt và xấu, nhưng theo cách nhìn và hoàn cảnh riêng của mình (vì cũng có nhiều người formula works super well trong hoàn cảnh của họ, cái nào tốt thì dùng thôi, chứ mình chả cổ xúy chèo kéo các bà mẹ nhất định phải vạch vú nuôi con ), mình thích nuôi con bằng sữa mẹ hơn.

Mong sao mình có sữa để nuôi Asia bé nhỏ (và dữ như chằn, mỗi lần ép nó ngậm ty là nó quýnh mình túi bụ
i, huhu!! )
*Đoạn kết: (nhiều chiện thiệt!)
Em cám ơn tất cả mọi người đã chia sẻ, động viên, khen ngợi nhưng em nghĩ ai làm mẹ cũng sẽ như em Thy mà thôi, vả lại mình may mắn có dịch vụ y tế tốt, nên việc
sinh đẻ kể ra thấy khó khăn, chứ trên thực tế, mấy chị ở VN hoặc những nơi ko có điều kiện mới là đáng ngưỡng mộ, mình đọc 1 vài bài về đẻ ở bệnh viện công Việt Nam thì sợ lắm, mình chả dám đẻ nữa ấy; nào thì 1 phòng cả 8, 10 giường, lúc nha lúc nhúc người, có người còn phải nằm cả dưới đất, rồi thì người nhà, người thăm nuôi linh tinh xèng, khí hậu nóng bức khó chịu, ... Lại còn bị bác sỹ chửi mắng, bị treat như là con gà con vịt, rồi còn phải chuẩn bị tiền dấm dúi vào tay y tá, blah blah!! nghe hãi quá!

Mình nghe nói ở VN, có 1 số bệnh viện cho người nhà vào vượt cạn cùng mẹ, mình thành thực khuyên nếu anh chồng nào đủ nghị lực thì nên ở bên vợ trong giai đoạn này, dù chả biết làm gì, nhưng chỉ cần nắm tay, đấm lưng thôi cũng là 1 sự cổ động rất lớn cho vợ Nếu ai hãi quá thì không nên cố, mệt thì ra ngoài cho mẹ vào giúp, mắc công y tá phải cấp cứu cho chồng há há!!

Last but not least: Sau khi sinh, công nhận rất rất mệt, vai trò của chồng cực quan trọng, nếu được thì nên có người giúp chăm bé vài ngày đầu để mẹ lấy lại sức. Riêng mẹ bé thì cố mà uống nước nhiều và đi tè cứ 1 tiếng 1 lần. Riêng mình thì bị rạch đít haha!! lại sợ bị trỹ, bị táo bón, nên mình ăn trái cây, rau rất nhiều, và còn xin thuốc chống táo bón (họ cho mình 1 thứ dầu làm từ thiên nhiên, bơm xong 1 cái là giải quyết đươc tâm sự 1 cách êm thấm ngay! ), nếu thấy gần 40 tiếng mà chưa đi ngàoi thì nên tìm cách giải quyết mắc công "gặp nạn" hé hé!! trước khi xuất viện, mình lợi dụng cơ hội xin vài tuýp thuốc chống táo bón của bẹnh viện mang về nhà nữa (tại miễn phí, chứ nếu chạy ra pharmacy mua thì mắc nhắm, do 100% từ thiên nhiên ko gây hại cho mẹ hoặc thấm vào sữa, thuốc này cũng ko thuộc dạng chính phủ tài trợ). Nhà chồng mình bảo "các bác sỹ phải canh chừng con bé này, vì nó cáo quá" há há!!

đồng ý với ý kiến chị Stone, bà mẹ nào cũng cao cả và anh hùng hết, nên viva tutte le mamme!!!

Đi đẻ ở FErrara Part 3

Thời điểm này cửa mình của mình đã nở 10cm, những gì còn lại là chờ bé Asia hoàn toàn xoay mặt vào cột sống của mình, rồi mình có thể rặn. Nhưng do bé vẫn nằm me mé, chưa xoay mặt thật sự, nên  mình lại nằm xoay trái, xoay phải, để obstetrician dùng tay giúp bé xoay người, trần ai vô cùng.
Silvia nhận ra mình cũng ko còn chịu được thêm bao lâu, nên she và cô midwife còn lại quyết định giúp bé xoay người ngay cả khi mình bị contraction.
Nói đến contraction, thì điều nhận thấy dễ nhất giữa tự nhiên và nhân tạo là: cơn gò tự nhiên đến chầm chậm, và đi hoàn toàn. Nghĩa là sonogram sẽ báo contraction đến từ 0-8-15-20-30-35... cho đến đỉnh điểm là 100, 120, mình có thời gian chuẩn bị, ko bị shocked. Trong khi với thuốc kích đẻ, cơn contraction đến như bão táp, từ 5, nhảy lên 40, 90, và 130. Mỗi lần đến đỉnh điểm thì nó kéo dài khá lâu, tầm 45 đến 60 giây.
Mình van xin C-section, mình bảo mình làm hết nổi rồi, mình phải rặn, mình ko chờ được nữa, thì họ bảo hiện tại bé đã ở vị trí kha khá, mình có thể rặn, nhưng ko dùng hết sức, nếu kềm được thì kềm, ko thì rặn nhè nhàng, để bé đi xuống dưới thấp hơn, nhưng nếu mình có dùng hết sức thì bé cũng ko thể ra được, vì chưa đến lúc.
Mình được yêu cầu đi tè, họ có sẵn bô như cái ghế ngồi ngay tại chỗ cho mình, 2 cô midwife dìu mình đi xuống giường, và họ bảo nếu kiểu ngồi thế này mà cảm thấy thoải mái thì mình cứ việc ngồi. Cả 2 nhấn mạnh, mình cứ tìm 1 tư thế thoải mái mà làm, ko nhất quyết phải nằm trên giường. Thế là a lê hấp! Mình xoay vòng vòng, làm đủ trò, nào thì ngồi bô, nào thì đứng lưng cong, 2 tay dựa vào thành giường, rồi thì nằm thẳng lưng, nằm xoay trái, xoay phải, nằm kiểu gà tây, nằm kiểu cat and cow (kiểu bò), v.v... Trong suốt 30 phút còn lại của giai đoạn "in labor" (tiếng Ý là travaglio, nghĩa là chờ cửa mình mở và chờ em bé, khi travaglio hoàn tất đến giai đoạn rặn thì gọi là "parto"), mình xỉu lên xỉu xuống, cổ họng đau rát do suốt 8 tiếng mình ko ăn, ko uống gì cả. thỉnh thoảng mình được cho 1 ngụm nước nhỏ tầm 1/2 muỗng cà phê để thấm cổ họng. Cộng hưởng việc thở phù phù, la hét làm cuống họng mình cháy rát cả lên. Khi ấy, mình muốn khóc mà cũng chả còn nước mắt mà khóc, mình làm đủ mọi cách để cảm thấy thoải mái, ngay cả việc tưởng tượng giây phút được ôm em bé vào lòng, hay tưởng tượng được trở về nhà cùng với bé Asia, ... tuy nhiên, tất cả chẳng còn hiệu quả nữa.
Đến tầm 3h chiều thì 1 tốp obstetrician khác đến, silvia và chị midwife kia cáo từ mình, ko quên hôn trán và chúc mình mẹ tròn con vuông.
Tốp midwife mới bao gồm 2 người dày dạn kinh nghiệm và 1 cô thứ 3 là "expert" tên là Chiara - người luôn trực tiếp đỡ đẻ và chỉ làm trong giai đoạn "parto". Chiara nhìn sonogram, kiểm tra cửa mình cho mình, sau đó chị hỏi "Thy, em có đi tè chưa??" mình lí nhí bảo "có, nhưng rất ít" và không quên hỏi khi nào thì mình mới sinh. Chị ấy xem Asia thì bảo bé chưa thực sự ở vị trí hoàn hảo, mình phải đợi 1 tý. Và chị ấy lấy ống dẫn tiểu thông nước tiểu cho mình. Không ngờ bọng đái (bladder) của mình còn rất nhiều nước tiểu, thế là phát hiện ra mình bị blocked ko tiểu được, dẫn đến việc Asia ko có chỗ để xoay người. (Thế nên các bầu đừng lo lắng nếu mình tè hoặc ị trên bàn sinh, vì đó là dấu hiệu rất tốt đó!) Sau khi Chiara lấy hết nước tiểu cho mình, thì Asia đã quay mặt đúng hướng.
Mình ráng hết sức bình sinh mà rặn, mới đầu mình rặn sai, tập trung các cơ ở mặt, nên mặt đỏ bừng đầu váng, chứ ko có tác dụng đẩy bé ra. Chiara dùng tay có tẩm dầu, bôi xung quanh cửa mình cho mình, và kéo cửa mình của mình ra nhiều nhất có thể, chị ấy bảo "Thy, tập trung vào phần này trên tay chị mà rặn, ko rặn ở cơ mặt hoặc nơi khác, rặn đây nè" (mình may mắn đã học lớp tiền sản, mình biết làm thế nào, nếu ai ko biết, thì thử ngồi trên bồn cầu, tay massage cửa mình, và tập trung vào vagina, thử đóng mở nó, nếu tay cảm nhận được cửa mình đang đóng mở, nghĩa là bản thân control được các cơ bắp của Vagina)
Mình dùng hết sức, khi contraction đến là mình hét váng trời, 2 tay quặp vào 2 bắp chân, 1 cô midwife giúp mình co chân hết cỡ, cô còn lại giúp mình vươn lưng ngồi dậy cằm quặp vào ngực nhiều nhất có thể. Mình push tầm 3, 4 lần cho mỗi contraction, khi push, midwife giúp mình control nhịp thở "Thy, lấy hơi thật nhiều, khi push, em phải dùng hết lượng oxi trong phổi, khi ko còn oxi, em hít 1 hơi khác thật dài, và tiếp tục push cho đến khi hết oxy, cố lên em! cố lên, hít, push!!" trời ơi, mình làm theo như máy, và hít, push, hit, push như thế tầm 5 contraction là hết chịu nổi. tay chân rã rời, ko còn nhận ra cơn contraction nữa (vì chỗ nào cũng đau, có contraction thì cũng đau thế thôi, cơn đau bão hòa rồi!) 

Đi đẻ ở Ferrara part 2

Sau khi thấy "plan A" epidural tan vỡ thì mình quyết định dùng "plan B" ngay. đây cũng là 1 trong những điểm hay khi học lớp tiền sản, biết mình ở đâu, hoàn cảnh nào, và biết mình muốn gì, có thể đòi hỏi những gì. Vì thật sự, khi sinh nở, mình là người hiểu rõ nhất situation (cơn đau, cơn gò), nên bản thân người mẹ tự quyết định là việc hay nhất, và tốt nhất. (việc này sẽ được dẫn chứng rõ khi thời điểm "push-rặn" đến).
Mình nói với obstetrician "tôi muốn dùng bồn tắm"; và cô ấy bảo "chị đã chuẩn bị sẵn cho em rồi, bây giờ em cố gắng đi tè, rồi chị dìu em vào phòng travaglio attivo - active labor. Nếu em không đi được thì chị cho xe lăn đến!" Nhưng từ phòng mình ra nhà tắm có 2 bước, Silvia giúp mình đi, kéo váy áo cho mình, đấm lưng, giúp đỡ mình, sau đấy mình lết đến phòng travaglio attivo cũng có 5, 7 bước chân, dù là mình lết cũng mất 10 phút, vì mình phải ngừng lại thở, chờ con gò đi qua, trong suốt thời gian đó, mình vẫn dính chặt với sonogram, và thuốc kích đẻ.
Phòng travaglio attivo là 1 phòng lớn to như cái sảnh, giữa phòng là 1 cái giường để đẻ (kiểu giường của bác sỹ gynecologist ý mà, nhưng chuyên nghiệm hơn), xung quanh là máy móc, thiết bị, dao mổ, ...tất tật ready cho 1 cuộc phẫu thuật, nối với phòng mổ này là 1 phòng tắm nhỏ dành cho tắm rửa em bé sơ sinh khi nó vừa chào đời, ngoài ta còn nối liên thông với 1 phòng nhỏ (nơi mà mình nằm chờ cửa mình mở). Phòng nhỏ này bao gồm 1 bồn tắm to, màu trắng rất đẹp, nhìn là đã mê (hehe!), 1 giường nằm, và 1 máy hát nhỏ. Phòng nhỏ lắm, nhìn rất ấm cúng, ánh sáng nhè nhẹ lãng mạn. Mình được Silvia và chị midwife giúp cởi hết quần áo (khi ở phòng passive thì mình vẫn còn mặc váy, nhưng ko mặc đồ lót, chỉ đóng khố của bệnh viện để kiểm tra màu nướt ối). Nước trong bồn là 37 độ C, rất ấm áp, thoải mái. Mình được gắn máy sonogram ko dây (là 1 miếng dán trên bụng, 1 để đo nhịp tim Asia, 1 để đo contraction, cả 2 đều ko dây, có thể ngâm nước, bên cạnh là 1 máy báo cáo, khi cơn gò đến, dù mình ko nhận ra thì midwife vẫn biết để giúp mình chuẩn bị thở) Vào thời điểm này, cửa mình của mình dãn ra tầm 3 cm (huhu!!) Mình chui vào bồn, Ale dùng gáo dội nước lên bụng và ngực mình (vì nước ko cover hết toàn bộ người, mình nửa nằm, nửa ngồi trong bồn). Lúc này contraction rất dữ dội, thông thường tầm 80 (số đo contraction của sonogram) là mình đau muốn tắt thở, cách nhau tầm 5 phút, nhưng tới thời điểm này, họ tăng liều lượng thuốc lên, nên có khi contraction lên đến cả 100, chân tay mình co cứng lại, đầu óc thì chả còn nghĩ được gì, tay co quắp, vặn vẹo (tội nghiệp Silvia, chắc hôm ấy tay em đó đau lắm, vì luôn ở cạnh nắm tay mình và giúp mình thở đều). Khi cơn gò đi qua thì mìh nửa tỉnh nửa mê, thỉnh thoảng ngủ, những cơn mơ loẹt xoẹt thoáng qua, khi contraction đến thì bổn cũ soạn lại, "phù phù, phù phù" mà thở. Phải công nhận, bồn tắm giúp ích rất nhiều cho việc hạn chế cơn đau, ngoài ra phòng ấm cúng, có nhạc nhè nhẹ êm dịu, nên cơ thể relax hơn, người dịu lại. Cứ cách tầm nửa tiếng, mình lại xin thêm nước ấm hehe! như bà hoàng ý! Silvia ngồi cạnh, giúp mìh massage lưng, và nói thật nhé, những cơn gò, làm lưng đau nhói như có ai đó đang đập cái cột sống của mình ra thành từng mảnh đó. Do vậy, các anh chồng, nếu theo vợ vào phòng sinh mà midwife ko chăm chu đáo thì nên xoa lưng vợ (phần đai lưng) nhẹ nhàng, giúp ích rất rất nhiều. Mình được Silvia chăm tận răng, she massage cho mình vuốt tóc cho mình để mình thoải mái hơn, và luôn yêu cầu mình nhìn vào mắt her khi mình có contraction. Việc này cực hiệu nghiệm, vì khi đau, bản thân mình ko control được, mình nhìn vào her, thấy her đang thở, và bắt chước làm theo, chứ bảo mình là tự thở thì mình miss nhịp, làm ko được.
Mình nằm bồn hết 2 tiếng gì đấy, khổ sở cùng cực, cách 30-40 phút, Silvia và obstetrician lại kiểm tra cửa mình cho mình (kiểm tra ngay trong bồn nước, cách làm ra sao thì mình chả kể đâu hehe! :p), và họ bảo "rất khả quan Thy à, chị rất giỏi, cửa mình đã giản nở, đã 5cm rồi!!!", mình bảo "nãy giờ cả gần 5 tiếng, sao có 5cm??" -"Thy à, 5 cm đầu đòi hỏi rất nhiều thời gian, nhưng sau đó sẽ nhanh hơn, chị đừng lo lắng" sau đó she nhìn sonogram thấy 1 cơn contraction khác đang đến "Thy, chị nhìn em này, hít thở bằng mũi thật sâu, thế, thế, thổi hết tất cả khí trong người ra bằng miệng, thở hết ra, càng dài càng tốt, rất tốt, cứ thế, nhìn em nè, đúng rồi, tiếp tục, contraction đang lên cao trào đó, nhìn em, Thy!! nhìn em, nắm tay em chặt vào, vặn vẹo tay em thế nào cũng được, nhìn em thở nè!" , silvia cứ kiên trì, nhẫn nại với mình như thế cả hơn 2 tiếng trong bồn tắm.
Sau gân 6 tiếng thì cửa mình của mình nở 7cm. Và lần này thì contraction đi vào utmost, (bác sỹ tiếp tục tăng lượng thuốc kích đẻ cho mình), khi cơn gò đến, mình có dấu hiệu muốn rặn (như là muốn rặn khi đi đại tiện đó quý vị bằng hữu! :p). Đây là instinc, muốn control rất rất khó, khi nó đến là bản thân mình chỉ muốn làm 2 việc: hét lên thật to và rặn. Nhưng Obstetrician bảo "không, Thy, không được rặn, chưa đến lúc, chị phải hiểu nếu chị rặn bây giờ thì đó là phí công vô ích, chị phải giữ sức, khi thời điểm đến, chị có sức mà push, Asia đang làm việc hết cỡ trong bụng, chị phải dành sức giúp em ấy chui ra thay vì mắc kẹt", sau đó cơn gò kinh khiếp lại đến, và thật sự nó đau đớn cùng cực, bản thân mình chịu đau rất tài, nhưng đây là cơn đau nhất nhất trong suốt cuộc đời mình cho đến thời điểm này. Silvia bảo "Thy, nhìn em, phù phù, thở đi, phù phù, thở đi chị, nắm tay em, phù phù" và mình thở phù phù, và nếu làm như thế mình ko rặn, nhưng chỉ cần miss 1 nhịp "phù" (khi nuốt nước bọt) thì lập tức mình hét lên và rặn. Và silvia lại nắm tay mình, xoay mặt mình về phía her và làm động tác thở "phù phù".
Lúc này mình đã được lau khô người, nằm trên giường, họ kiểm tra cửa mình cho mình, thấy vagina đã rất mềm, họ bảo "rất giỏi, Thy, cô rất giỏi, bây giờ, cô chịu khó nằm xoay qua phía phải, chân co lên, chúng tôi sẽ kiểm tra cửa mình và position của Asia, tôi sẽ kiểm tra khi có cơn gò, rất khó chịu, cô chịu khó nhé, và trời ơi, mình chỉ muốn chết đi cho rồi lúc đó, họ dùng tay khéo léo kiểm tra và nói "Asia cần phải xoay đầu" (nghĩa là xoay mặt vào cột sống của mẹ, vị trí này chuyên môn gọi là anterior, nếu mặt bé quay về phía bụng, hoặc nằm nghiêng như Asia thì sinh sẽ cực kỳ cực kỳ khó). thế là mình nằm nghiêng phải, chịu đựng cơn gò. tầm 40 phút, họ kiểm tra, và obstetrician cho tay vào bên trong uterus của mình và cố XOAY đầu bé Asia (nghe thiệt đáng sợ hehe!). Sau đó họ cho mình xoay qua trái, và cố gắng giúp Asia xoay mặt vào vị trí anterior.
Sau tầm 7 tiếng thì mình chịu hết xiết, mình bảo mình muốn C-section (đẻ mổ) - cái mà ở Ý là việc cực kỳ khó khăn, chỉ ai có problem dữ dội họ mới làm, chứ ko như VN có tiền là xin mổ. Vả lại, mình còn trẻ, trong khi nếu C-section thì trong 1 đời người phụ nữ, chỉ làm được 2 lần(họa hoằn mới 3 lần), mà đã 1 lần C-section thì nguy cơ C-section lần tiếp theo rất cao. Nên bác sỹ hầu như nhất quyết luôn luôn từ chối những case như mình (kiểu còn trẻ, và có khả năng sinh thường).
Mình cầu xin, van lơn "mổ cho em đi, em làm không nổi nữa" và họ bảo "no, Thy, chị làm rất tốt, chị đã đi hết 80% chăng đường, các chỉ số cực tốt, chị ko bị sốt, ko bị loạn nhịp tim, bé Asia cũng ko bị loạn nhịp, cửa mình mở đã 9cm, chị ko duoc bỏ cuộc"
Tới lúc này thì mình chỉ muốn mổ, và trong đầu mình chỉ còn có chữ "Cesario" - nghĩa là C-section.

Đi đẻ ở Ferrara, part 1

Đầu tiên phải công nhận, khi người ta nói "đau như đau đẻ" là hoàn toàn có lý, vì đau thấy ông bà ông vải luôn à! ;((

Mình viết entry này share kinh nghiệm đi đẻ, in a positive way, chứ ko có đi sâu từng chi tiết, mắc công các bầu khác nín đẻ hết cả! haha!

Tựa đề là đi đẻ ở Ferrara chứ ko nói ở Ý, vì mắc công ai đó sống ở Rome hoặc Nam Ý bảo mình là nói xạo. :p
-----------------------------------------------------------------
Mình bị vỡ ối vào 2h sáng ngày 19/7, theo due date thì là sớm hơn 1 tuần. Mý đầu mình nhận ra underwear bị ướt chẹp nhẹp, nhưng do ko có contraction, ko đau đớn gì hết, nên mình thay quần áo rồi nằm chờ. Khi nằm chờ, mình còn nằm mơ là mình sinh 1 bé trai, nhưng bác sỹ cố gắng nhét nó lại vào bụng mình bằng cách cho mình 1 liều spine (thuốc tê chích cột sống) do due date còn đến 7 ngày, haha.
Đến tầm 4h sáng, mình thấy nước ối lại rỉ ra. Nước trong, ko màu, ko mùi (có vị gì ko thì ai biết, có điên mới nếm thử! há há). Lần này, mình đứng lên thì thấy nước chảy ròng ròng theo chân mình xuống sàn. Thế là chẳng chần chờ gì hết, 2 vợ chồng lên đường đến bệnh viện. Do mình chuẩn bị chu đáo, nên chẳng cập rập gì, quơ túi là đi luôn. ;)
đến nơi là tầm 4h30 sáng ngày 19/7, mình vẫn tươi như hoa, mặt mày rạng rỡ, tại sắp được gặp em bé. :) Cô midwife cho mình 1 cái "khố" để thấm nước ối, dùng y chang Sanitary napkin (BVS), nhưng họ muốn mình dùng khố để họ dễ kiểm tra màu của nước ối. Mình được làm monitoraggio (sonogram) đo nhịp tim của bé, đo contraction và các lần cử động của bé, ngoài ra mình còn được đo nhịp tim cho bản thân nữa. Nhưng Asia ngủ nhiều quá, phải mất thật lâu sonogram mới satisfied. Lần đầu mình mất cả 1 tiếng mà vẫn ko Ok, mình phải ra ngoài đi bộ, uống trà, sau đó vào làm lần 2. Đến 10h trưa thì mình nhập viện, họ cho mình vào phòng chờ vì mình vẫn ko có dấu hiệu sinh, cửa mình đóng, ko có contraction. Mình được quyền ăn uống bình thường. Phòng mình nằm trong dãy phòng của các bà mẹ đã sinh con, cách dãy phòng sinh 1 corridor dài. Mình tươi tắn ăn trưa, vui vẻ nghĩ sắp sinh, chứ ko có lo sợ chi hết. hehe!
Mình thích bệnh viện Ferrara lắm, vì mọi thứ đều sạch sẽ, rộng rãi, corridor rộng và dài, yên ắng, tranquil. Bác sỹ, obstetrician, y tá, assistant (các cô giúp đỡ bệnh nhân tắm rửa, đi lại, hoặc đẩy xe lăn, giường bệnh) túc trực 24/24, chỉ cần mình nhấn chuông là có người đến, và họ giúp mình tất cả mọi thứ với sự nhiệt thành và quan tâm chu đáo. Mình nhập viện ko tốn 1 xu teng nào, chỉ cần cái sanitary card để họ nhập dữ liệu và xem record của mình thôi. Hàng ngày đều có người đến take order bữa ăn trong ngày. Mỗi ngày có ăn sáng, trưa, xế, và tối. mỗi bữa đều có thực đơn của bác sỹ, và có 1 tờ giấy báo cáo mình ăn cái gì, bao nhiêu gram, rất là chu đáo. Phòng mình nhỏ nhắn, nhưng đầy đủ tiện nghi, 2 giường, có phòng vệ sinh và shower rộng rãi, sạch sẽ thoải mái. Shower có nước nóng lạnh, rất rất tốt cho ai bị contraction nhẹ, tắm nước nóng giúp cảm thấy đỡ đau rất rất nhiều.
Tới tầm 2h trưa thì mình bắt đầu có contraction, mới đầu nhẹ nhẹ, làm mình muốn đi ngoài, như đau bụng khi có period, nhưng tầm 30 phút sau, thì đau dữ dội, mình phải gọi midwife tới giúp, họ lại tiếp tục làm sonogram cho mình, và khám cửa mình, khi ấy mình mở có 1cm! ;(
Mình chịu đau đớn contraction nặng như thế cho đến nguyên đêm, contraction của mình khá regular, và mạnh (theo chị midwife thì đủ để push bé), nhưng nó lại ko gần sát nhau mà cách nhau cả 8-10 phút, cửa mình thì vẫn đóng chặt. Thế là mình chịu contraction 1 cách vô lý thế đó.
Mừng vì mình học lới tiền sản, nên mình control rất tốt nhịp thở, biết position nào giúp đỡ đau lưng, nên dù contraction mạnh mình vẫn ko rên la, cứ ngồi phì phò thôi! ;)
Nguyên đêm vật vã chả ra sao, sáng hôm sau (20/7), nghĩa là mình đã vỡ ối hơn 24 tiếng, họ cho mình vào khu vực sinh, và phải làm đủ mọi cách cho mình sinh, vì nước ối vỡ quá lâu gây nguy hiểm cho bé.
Phải giải thích thêm là khi nước ối vỡ, thông thường nếu mẹ làm xét nghiệm tampone (kiểm tra dịch cửa mình) kết quả negative thì không bị truyền anti-biotic trong vòng 12 tiếng đầu, sau đó mới bị truyền nếu như ko đẻ, còn nếu ai positive hoặc ko kịp làm tampone thì họ treat như là positive, vỡ ối là truyền dịch anti-biotic ngay.
Khi mình được cho vào khu vực sinh, thì mình mệt rã người rồi, vì nguyên đêm đau đớn ko ngủ, bác sỹ tiếp tục làm sonogram, lần này contraction của mình đã biến mất, chẳng có dấu hiệu gì nữa hết, cửa mình thì mở có 2cm. Bác sỹ xem record của mình trong vòng 24 h thì quyết định cho induce (kích đẻ) gấp. Có 2 loại kích đẻ, thứ 1: dùng gel: loại này nhẹ và mild, nhưng do mình đã có contraction, và mất hoàn toàn contraction, thời gian cũng ko còn nhiều vì nước ối rỉ gần hết, cộng với cửa mình mở, ko sinh sớm thì em bé bị infected, thế là họ dùng cách 2, truyền thuốc kích đẻ vào vein của mình. (họ truyền liên tục từ khi quyết định kích đẻ cho đến khi em bé chào đời). Thuốc nào có tác dụng rất mạnh và nhanh, làm cơn đau dồn dập hơn natural gấp cả 3 lần. Chính bác sỹ cũng nhận thức được điều đó. Nên khi mình ngõ ý xin Epidural thì họ đồng ý. (dù mình đã nói ở các entry trước, tại Ferrara, họ hầu như ko bao giờ cho thuốc này, trừ trường hợp đăc biệt, và phải có rất nhiều bác sỹ quyết định).
Sau 15 phút truyền thuốc thì mình bắt đầu có contraction, và thật sự là contraction này rất đau, dồn dập vô cùng, co hết cả người ngợm lại. Mà đó là mới "begining" thôi đấy. Mình cảm nhận được sự khác biệt giữa contraction tự nhiên và contraction này, nếu là tự nhiên, sau khi cơn gò qua đi, mình cảm thấy release, hầu như ko bị đau, bình tĩnh thở lấy hơi, chờ cơn gò. Nhưng với thuốc này, khi contraction qua đi, mình vẫn còn đau vùng bụng, đau lắm, khi nó đến thì mình rên la, khóc thét. Mình cầu xin epidural, và bác sỹ phải đến bảo mình là "sẽ có anastesist đến consult cho mình, và giải thích là epidural chỉ được sử dụng khi contraction ổn định, nếu chích sớm, nó sẽ block (khóa) toàn bộ phần cơ thể dưới, mình sẽ ko rặn đẻ tốt được.
Mình chờ thêm chừng gần 1 tiếng gì đấy, cơn gò vẫn càng ngày càng mạnh, và mình đau đớn quá. Ale ở bên mình từ khi mình được cho vào phòng "travaglio passivo" (tạm dịch là passive labor). Ngoài ra, mình còn được 2 obstetricians giúp đỡ. Mình nhớ tên 1 người là Silvia-sinh viên năm 3 đại học Y FErrara, dù chưa ra trường nhưng Silvia rất rất giỏi, và mình rất rất appreciate her, mình nghĩ mình sẽ ko bao giờ quên ơn her. Silvia ở bên mình từ phút đầu tiên của labor, nắm chặt tay mình, và luôn bảo "thở đi Thy, chị phải thở để Asia có oxy, nghĩ đến Asia, thở đi Thy, nhìn em này" và she nắm tay mình thật chặt, thở đều, nhìn her mà mình làm theo, vì thật sự, với cơn gò quái quỷ này, mình lost hết mind, đầu óc chân tay cứng đờ, quên cả thở, nói chi là các bài học thở mình đã học.
Vừa thở, tay trái nắm chặt Ale, tay phải nắm Silvia, chị midwife khác đứng trông máy móc và xem bản báo cáo nhịp tim, nhịp contraction từ sonogram. Hôm ấy mình cũng may mắn, ít người sinh, nên phòng travaglio passivo vắng hoe (phòng này có 5 giường, nhưng mình nghĩ chả bao giờ có 5 ca sinh 1 lúc :p), thông thường thời điểm passive này, cơn đau ko nhiều, chỉ nhè nhẹ, chờ cửa mình giãn nở, nhưng do mình bị kích đẻ, nên rên la ầm trời, khóc lóc thảm thiết, bò lăn bò càng ra. Vừa khóc, vừa la, vừa hét bảo "cho tôi epidural, cho tôi epidural, tôi cần epidural" và Silvia luôn bảo mình "anastesist đang đến Thy à, chị cố gắng đợi, sẽ đến mà" mình vặn vẹo "nói láo, chả ai cho chị epidural hết" và silvia nói "có, nhất định có, em đi gọi điện lần nữa cho chị nhé", sau đó mình lại lơ mơ bảo "đau quá, đau quá, em cần epidural" và các cô midwife đến bảo "em có lý, chị hiểu mà, bác sỹ anastesist đang đến, em chịu khó thở đi, thở đi em". Ôi giời, mình vặn vẹo, khóc than đến gần 2 tiếng thì chuyên gia giảm đau đến (anastesist), ông ấy rất lịch thiệp, dễ thương, nhưng khi ông ấy thông báo với mình tình trạng của mình thì mình hopeless quá trời, ông ấy bảo "Thy, tôi đã xem kiểm tra máu của cô-họ lấy máu mình kiểm tra khi quyết định cho mình epidural, cô không thích hợp cho epidural, cô có lẽ sẽ bị đau, váng đầu dữ dội trong 30 ngày, có khả năng bị liệt 2 chân trong thời gian ngắn, tôi chỉ có thể cho cô vài liều chích giảm đau cột sống rất nhẹ gọi là spina, nhưng nó có tác dụng rất ngắn, khi cô đến thời điểm push, tôi sẽ cho cô" Ôi, thôi rồi, em đau nòng quá! Mình hỏi "ko còn cách nào khác sao bác sỹ?" ông ấy nói "tôi rất tiếc, Thy! Nhưng các cô midwife ở đây rất giỏi, họ có các phương pháp therapy rất hiệu quả cho việc giảm đau, ko nhất quyết phải là thuốc, cô phải cố gắng! Sẽ ko sao đâu" huhu!! ;( Thế đó! Mộng epidural tan vỡ như bọt xà phòng! ;(

Chuẩn bị đẻ part 3

*Trích nhật ký bầu của mình 

Mấy ngày nay mình busy chết đi được, chắc nhiều người tưởng mình đi đẻ rồi hé hé!! tuy nhiên bánh vẫn còn trong lò (the bun is still in the oven), chả có tín hiệu gì hết, bà cũng dek care nữa, cứ cho nó chơi bời, múa may trong bụng mẹ (vì ra rồi thì nó cũng chả trở vào bụng được, chắc là sẽ nhớ bụng mẹ lắm! :p). Chị Vân gửi cho em Thy 1 đống hàng cứu trợ do anh Manu xách về, mà 2 hôm nay chân mình sưng to quá, sưng đến nỗi làm đau cái khớp mắt cá như là bong gân ý, nên mình chưa có chạy qua lấy đồ, thế là vợ chồng bà ấy cứ nghĩ mình đi đẻ rồi ;p Hàng cứu trợ rất đã nhé, mắm cá lóc, mắm cá linh, mắm nêm chấm nộm, hủ tiếu,hạt giống rau VN, bánh tráng cuốn chả giò, ớt hiểm Thái Lan, mứt me và 1 cái chảo làm bánh khọt! :D dự tính hôm nay làm nhân, mai chiên chả giò, cho vào tủ đá ăn dần. Có con bé Asia, lạng quạng mình ko có thời gian mà chạy vào bếp. Nên mấy hôm nay, mình nấu cái gì cũng nhiều, cho vào tủ đá, vì sợ đẻ xong thèm mấy món VN mà lão Ale ko biết làm thì bó tay. ;D 
Tuần trước thì mình vừa phải đi học các lớp tiền sản (childbirth), sau đấy còn phải làm giấy tờ hiến cuống rốn nữa. Rồi hẹn bạn bè ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, ... tại do mình gần đẻ, nên mấy bà bạn bầu hẹn nhau ăn chơi trước khi lên đường. (nhưng sau đó vẫn sẽ gặp nhau, vì ai cũng sẽ học lớp infant massage - dạy mát-xa cho em bé sơ sinh tại family center cạnh nhà mình). 
Mới đầu mình tưởng hiến cuốn rốn (cord blood) là đơn giản, chỉ cần cho là họ có thể sử dụng ngay, nhưng không ngờ rất phức tạp. Ngay cả ai có ý định muốn trữ cordblood trong ngân hàng riêng (private cordbood bank) cũng cực kỳ nhiêu khê, và ko phải 100% là thực hiện được. Như mình đây, sau khi có xét nghiệm tất tật (xét nghiệm máu bao gồm đủ loại bệnh, và cá HIV - họ lấy tầm 7 ống máu; xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm culture test - tìm các bệnh thông qua đường tiểu Urinary tract infection - UTI, và cả tamponi (tên tiếng Anh mình ko rõ là gì, nhưng bác sỹ dùng cái Q-tip (cây ngoáy tai) lấy dịch cửa mình và hậu môn đi xet nghiệm). Sau khi các kết quả đều Ok, mình phải đến bệnh viện, nói chuyện với bác sỹ, bác sỹ sẽ giải thích kỹ lưỡng, và mình phải làm phỏng vấn lịch sử bệnh lý của cả 2 dòng họ (bố và mẹ) và họ track 3 generations. Bác sỹ bảo, khi lấy cordblood về, nó ko được sử dụng ngay, mà nằm trong tủ lạnh, họ khám xét các loại bệnh lý phức tạp (và sẽ cho mình kết quả, nên việc hiến còn giúp mình biết về sức khỏe của con thông qua xét nghiệm trên, xem bé có khả năng bị các bệnh phức tạp hay ko), nếu mọi thứ Ok, họ còn tính đến số lượng (quantity) của máu nữa, nếu cordblood ko đủ máu để hiến tặng những người bị bệnh ung thư, thì họ sẽ dùng nó để làm thí nghiệm, như cho nó sinh sản tái tạo các bộ phận organ trong cơ thể người chẳng hạn. và 1 cordblood thành công thì phải trải qua tằm 8 tháng mới có kết quả, và dỹ nhiên họ cũng sẽ gửi thư báo cho mình, kèm với các kết quả xét nghiệm. Mình mong là cordblood của Asia đủ tiêu chuẩn hiến tặng bệnh nhân ung thư. 
Nếu ai muốn trữ cordblood trong private bank, họ phải làm rất nhiều xét nghiệm phức tạp khác để nếu có bị virus gì thì chữa trị ngay trước khi bé sinh ra; điều cơ bản của 1 cordblood là mẹ phải HOÀN TOÀn khỏe mạnh (healthy), và ko bị nguy cơ bệnh lý, hoặc bị nguy cơ ung thư, hoặc đang chữa trị các loại thuốc, hoặc xạ trị, ... rất rất nhiêu khê. Điều này mình cũng hoàn toàn ko ngờ. Bạn bè bầu của mình cũng khá nhiều người trữ cordblood, và thời điểm này, họ rất busy, chạy khắp nơi làm xét nghiệm, và chọn ngân hàng. Nói ra thế mà đừng cười nhé, vì có nhiều ngân hàng ma, nó chém 1 cái cordblood là hơn 2500 Euro, nhưng nếu ko điều tra kỹ, nó chỉ là 1 cái tủ lạnh trong bếp thôi đó! há há!! :p dịch vụ trữ cordblood hiện tại khá là phong phú, nên bạn bè mình cũng thu thập 1 đống thông tin. Mình thì đã quyết định hiến, nên chỉ biết sơ sài thế thui. ;) 
Mình đã làm giấy tờ, ký giấy chấp nhận ok hết cả, mình cũng đã khám bác sỹ lần cuối, he đã gửi mình vào bệnh viện, mọi thứ đều sẵn sàng, nên mình cũng yên tâm chờ bé Asia, ko phải lo gì nữa cả. ;) Tuần sau, mình sẽ làm monitor đo tim cho bé, đo tim cho mẹ, khám cửa mình và ultrasound tại bệnh viện. Và mỗi tuần mình đều làm như thế cho đến khi sanh bé. Nếu sau 42 tuần mà vẫn ko có tiến triển thì sẽ kích đẻ. Mình ko nôn gì hết nữa nhưng do Italy quá nóng (hôm qua là 38 độ C), chân tay mình phù lên hết cả, ko đi bộ nhiều được, bụng bự khó chịu, nên mình mong sẽ sinh sớm. ;D 
Hôm nay mình sẽ chuẩn bị vali đi đẻ, thật ra mình đã chuẩn bị 1 vali mọi thứ Ok rồi, vali thứ 2 là những thứ linh tinh xèng như shampoo, lotion, shower gel cho bản thân, khăn tắm, hair-drier và máy MP3, đĩa CD có nhạc nhẹ nhẹ relax. Vì trong phòng đẻ có dàn máy nghe nhạc, mình được quyền mang CD vào đẻ relax trong thời gian chuyển dạ. ;) Mình cũng làm 1 danh sách cho Ale khi nào mình có dấu hiệu là he cầm cái list ấy mà quơ đồ đạc (như document của mình này, vali này, máy chụp ảnh này, các giấy tờ xét nghiệm trong thơi gian bầu bì, ...) Vì khi quýnh quáng, sợ sẽ bị quên thứ này thứ nọ. 
Tuần trước mình có hẹn ăn tối với các bạn bầu, vui ơi là vui, mình là người nước ngoài duy nhất (always!!), thật ra lớp mình có 3 người từ Ukrain và Nga, nhưng họ ko chơi thân với nhóm bạn người Ý cho lắm, lại học có 1 lớp tiền sản, học xong thì họ nói chuyện tiếng Nga với nhau, và ra về, nên họ ko hứng thú đàn đúm với tụi mình. Mình thì học linh tinh, cũng chơi với mấy chị bạn, quen hết mặt nhau, vì vậy mình ko có vấn đề gì trong việc hòa hợp với các bạn. Chắc cũng có lẽ mình ko quen ai người Việt nên chỉ nói tiếng Ý và chơi với bất cứ ai, nên thân với cả 2 nhóm, haha!! :D Sau khi ăn pizza, tụi mình còn đi bộ ra ngàoi ăn kem nữa. Cả lũ 6 mạng bụng bự như dưa hấu đi đến đâu ai cũng nhìn! :p 
Cũng trong tuần trước, khi mình chuẩn bị ra khỏi nhà thì có người bấm cửa, nghe giọng Việt Nam "bà Thy, mở cửa cái coi" mẹ ơi! lão cousin của mình cùng chị họ và mợ từ HÀ Lan qua thăm. Không thông báo ngày giờ, làm Thy này bất ngờ quá xá. MÀ cha cousin nhà mình toàn chơi trò bất ngờ thế này mới ghê chứ! há há!! :p anh chị và mợ mang rất nhiều quà cho em Thy, còn mua quà cho em Thy, Ale và mẹ chồng nữa. Mình được tặng nhiều quần áo, và 1 chai nước hoa Hugo Boss red thơm dã man, mình khoái lắm. Ale là 1 hugo boss cho nam, mẹ chồng là hiệu gì thì quên òi! ;p. Cousins nhà mình ở có 2 ngày 1 đêm rồi lại chạy về Hà Lan. ;( đi như chạy giặc hèn chi chị họ bảo "mệt còn hơn đi làm" haha!! :p 
tuần trước chị Hiếu cũng có qua Ý, nhưng mình quá quá là busy nên cuối cùng ko có gặp chị, năm sau em qua Pháp sẽ hú chị và Phil ;) 
Mình cố gắng đi bộ nhiều, nhưng trời nóng, nắng cuối cùng 2 ngày nay nằm lỳ ở nhà, chán gì đâu! :( 
Mình đã lên 14kg, nếu cứ vầy hoài, mình sẽ còn mập nữa! :( Hôm qua có người hỏi mình sinh đôi hả, vì thấy bụng bự quá trời. ;p Asia bây giờ đã 3kg, để lâu ko biết em này còn bự tới cỡ nào. Do cả nhà nội và ngoại đều có gen mập ;p Bà ngoại ở VN tuần nào cũng hỏi đẻ chưa, nhưng có lẽ còn lâu, vì em này còn quẫy đạp rất sung trong bụng mẹ. :p  
Italy đang mùa sale off, nhưng mình thì đi bộ ko duoc nhiều, bụng bự, chân to, cũng chẳng mua được gì. ;( Hẹn đẻ xong, có gì hốt nấy vậy. Mà lạng quạng, đẻ xong busy quá, cũng chẳng hứng thú mua làm gì, ở nhà cho con bú mỗi tiếng 1 lần chắc là exhausted (mệt đứ đừ) rồi! ;p 

Chuẩn bị đẻ (part 2)

*Trích nhật ký bầu của mình

*Chú ý: dành cho chị em phụ nữ, bầu bí và các anh giai yêu vợ, chăm vợ bầu nhé. Ai vô tình lạc quẻ thì người viết ko chịu trách nhiệm! ;p



Sao đẻ mà nhiêu khê thế nhỉ?? Hồi trước ông bà nhà mình có thế ko?? hay cũng muốn lắm mà thời đấy ko có lớp học, công nghệ không tiên tiến nên bỏ ngõ?? Giờ thì bao nhiêu là thứ để chuẩn bị! phát mệt! Chưa tính đến việc chăm con đấy nhé! Chỉ là đẻ thôi đấy! :D Chắc mình phải viết nhật ký nhiều nhiều để "kể công" với con bé nhà mình! ;p
Bên mình từ tuàn 30 là các bầu "rầm rộ" chuẩn bị. Mìh thấy mình học 2 khóa là đã đáng hoan nghênh, dè đâu so với các mụ Ý thì mình vẫn còn lèng xèng thôi! :D MÀ đúng là mình có máu châu Á, làm biếng, ù lỳ chảy cả thây ra! ;D
Lớp mình học 1 lớp dạy kỹ thuật Yoga cho bầu, và chuẩn bị các bước về tâm lý, lớp 2 là do midwife dạy chuyên về kỹ thuật y tế, giải đáp thắc mắc, cho medical advice. Và dạy các động tác thở (cũng từ Yoga nhưng ko có meditation như lớp kia), ngoài ra còn hướng dẫn cách sử dụng các loại dầu, oil, ... một cách khoa học. 
91850471, B2M Productions /StockImageĐiều quan trọng nhất cho quá trình chuẩn bị là tập thể dục để xương chậu cứng cáp, đỡ đau nhức, ăn ngủ được thoải mái hơn, và điều thứ 2 là tập thở. Ai tập nhiều thì khi đẻ sẽ dễ dàng, hạn chế đau đớn. Cách thở mình học từ Yoga là "breath away the pain", nghĩa là tập trung tâm trí vào nhịp thở, khi đó óc như bị distract, ko còn thấy đau đớn nhiều (về mặt tâm lý), khi không còn thấy đau đớn, đầu óc ko còn tập trung vào cơn đau, thì các muscle ở nơi bị đau sẽ relax, dẫn đến việc đau đớn thật sự giảm dần (1 cách physically). Cách tập thì 2 chân dang rộng, sau đó quỳ xuống, 2 cánh tay duỗi trước mặt, rồi từ từ ngả người về phía sau lưng, ngả càng nhiều càng có thể (khi thấy đùi cứng và stretch là được rồi đó), đếm từ 1 đến 30, và tập trung vào nhịp thở. Người ta cho rằng động tác hình chữ Z này là động tác mà cơ thể hoạt động như trong thời kỳ chuyển dạ, các cơ co thắt lại, đầu óc bị distract dẫn đến việc loạn nhịp thở. THế đó! :D Nên em Thy đang cố gắng mỗi ngày giả vờ làm vài cái để còn biết thở và học cách breath away the pain. Trong sách theo theory thì họ gọi cái này là yoga technique hoặc là hypnotism. Đòi hỏi phải practice thường xuyên, lạng quạng khi xung trận là đầu óc rối mù chẳng còn nhớ gì! :D Còn cách thở của bệnh viện nghe đồn là lấy hơi theo contraction, cái này chưa học, tuần sau mới học. ;)
Từ mấy tuần này là bà bầu nào cũng than bị acid dạ dày, bị sưng phù chân, bị nhức mấy cái knuckles của bàn tay, bị mất ngủ, ... bị tá lả! hơ hơ!! :( Mình dỹ nhiên cũng ôm 1 đống symptoms đó luôn. ;( Bụng bự quá, mỗi lần trở mình là thức giấc, ko ngủ lại được! :( Mình thấy sách báo và mọi người đều bảo ngủ bên trái là tốt cho em bé, và nhất là MẸ. sb10069347f-001, Brand New Images /StoneNhưng mình "phóng đại" ra thêm là nếu ngủ thẳng lưng hoặc nghiêng phải thì nguy hiểm cho em bé (sợ nó thiếu oxy cho não), hồi trước, mỗi khi thức giấc, thấy mình nằm sai vị trí thì sợ quýnh lên! Nên tui ko thể chịu được cái torture này, tui hỏi cô giáo, thì she bảo cái đó là giúp cho máu lưu thông, dễ thở vì em bé ko đè lên veins của mẹ, nhưng nếu ko ngủ được thì thôi, ko sao hết, chỉ nên nhớ, nếu thấy khó thở thì nằm nghiêng trái, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn ngay, chứ ko nguy hiểm gì cả. cái chính là mẹ ngủ được! ;D Phù!! thế là mình tung tăng tung tẩy vui vẻ nằm trườn đủ mọi cách để ngủ! Nhưng đúng là bụng bự, đè lên veins, mỗi lần nằm bên phải thường bị khó thở! :(( Quay qua trái là hết ngay!  Mình nghe cô giáo và các bạn "bầu" kể thời gian này dễ bị đau thận (làm đau phần lưng phía dưới (nơi có 2 quả thận), đau lắm, nghe đồn là đau như đau đẻ (và trong lớp có 2 bà đã bị), nên mình tích cực uống nước, khi đi khám giai đoạn này, bác sỹ cũng hỏi có bị đau ko? và ông ấy ấn cho vài cái vào 2 quả thận. ;D
Tập thể dục cho bầu nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng cộng với cái bụng bầu thì thấy cũng ko dễ chịu cho lắm, động tác popular nhất là cat and cow, giúp lưng dưới đỡ đau. còn lại là thở và đi bộ hơ hơ!! Mình thì trời nóng nên làm biếng hẳn ra, chả muốn lết ra đường, trong khi các mụ bầu Ý thì rất xung, hầu như mụ nào cũng đi học bơi, mà học bơi với midwives đàng hoàng nhá, oai thật! tuần 2 , 3 buổi lận. Có người hỏi mình mún học hông, tui làm biếng quá nên chỉ ừ hử thôi. chẹp chẹp! Dù tui cũng nhất định theo chân các mụ ấy la sẽ đẻ dưới nước (đẻ trong bồn nước ấm) vì theo như thông tin tìm hiểu, cách này giúp đỡ đau nhất nhất. Ở bệnh viện tp mình, họ yêu cầu đẻ tự nhiên (chứ ko có kiểu đòi đẻ mổ C-section nhá!), tuy nhiên vẫn được chọn dùng epidural, nhưng sẽ được bác sỹ tư vấn và phải BOOK trước, chứ đang giữa chừng đau đẻ đòi epidural là ko có đâu, đừng mơ! ;p vì tùy vào giai đoạn bác sỹ mới có thể chích epidural vào cơ thể. Nhưng mấy mụ mình quen thì nhất định ko xài (mình cũng thế), nên mới tích cực học, chuẩn bị đủ chiêu thế đấy! Mình chưa đẻ bao giờ, nhưng nghe mụ Nataly và các bạn bầu miêu tả thì tp mình là bệnh viện tốt nhất, xịn nhất, bác sỹ giỏi nhất, midwives gentle nhất, dịch vụ alternative nhất,... cái gì cũng nhất hết! hố hố!! (tui công nhận dịch vụ cực kỳ cực kỳ tốt, vì mình ăn vạ ở bệnh viện 10 ngày, cộng với những lần nhảm nhí khác không kể hết nữa! :D)
109719241, Julie Fairman /Vetta
Các bà mẹ bắt buộc phải đẻ thường và làm đủ mọi tư thế, động tác, sấp ngửa, đứng ngồi, nằm lăn lê bò toài, cho vào bồn, ... thấy cô giáo dạy đẻ làm mẫu thì ... đáng khâm phục! Mình hỏi mình muốn đẻ trong bồn thì sao, she bảo fine, chỉ cần báo bác sỹ, họ sẽ canh, khi cửa mình mở chừng 4 cm là a lê hấp, chui vô bồn ngồi! :D


Phòng hậu sản rất thoáng mát, yên tĩnh, chỉ có 2 giường, toilet riêng phía trong; y tá trợ giúp 24/24, chỉ cần nhấn chuông gọi, họ giúp tất tật từ thay quần áo, tắm rửa, lau chùi, ... 1 cách rất sẵn lòng và vui vẻ.Em bé thì được 2 lựa chọn, hoặc ở với mẹ ngay sau khi sinh (nếu sức khỏe bé tốt), hoặc cho vào nursery room, được cô y tá chăm khi mẹ ăn sáng/trưa/tối/tắm rửa xong thì midwife mang em bé đến cho mẹ. Và ai cũng chọn cách thứ 2, chứ đẻ  mệt thấy bà mà còn lo chăm con thì tình mẫu tử cũng bay biến để nhường cho sự mệt mỏi và stress! (mà sau khi đẻ thì các bầu thường bị chứng baby blues - bị stress sau khi sinh do mất nhiều hormone và áp lực chăm con). Trong khi mình lo cho bản thân mình xong, con cũng được thay tã, quần áo sạch sẽ chỉnh tề, tha hồ mà chơi đùa cùng nhau, có phải vui hơn hông?? ;p
Tưởng chuẩn bị vậy là Ok hả, chưa đâu các bưởi! Tụi tui còn phải chăm sóc da và cửa mình để khi đẻ, nó giãn nở ra, ko bị rạch đó! ;(( Cái chiêu này hình như là mới, vì bà Alexis - em chồng ko biết đến, dù hồi xưa bà ý cũng học childbirth. Như em Thy đã trình bày trước kia, bên mình hiện tại các bầu dùng 1 loại oil cho cửa mình để massage từ tuần 30-31, cho cửa mình giãn nở. Ngoài ra, nếu ai ko mua dầu này thì có thể dùng dầu hạt almond, tệ hơn nữa thì olive oil extra virgin. Độ lubricate thì dỹ nhiên cái oil chuyên dụng là grassy nhất :D Mới đầu tưởng bôi như bôi dầu gió, dè đâu cũng nhiêu khê nhiễu sự! Phải đi tè trước các bầu nhé! Sau đấy rửa sạch bằng nước ấm, lau khô (nước ấm có nhiệm vụ làm máu lưu thông tốt, lỗ chân lông mở rộng), dùng dầu bôi khắp cửa mình đến phần hậu môn (nơi nào cần giãn là cần bôi), massage trong 5-10 phút (yêu cầu chọn tư thế thoải mái mà ngồi); sau đấy lại rửa sạch bằng nước ấm, lau khô. Chu trình này được lặp đi lặp lại chừng 4-5 lần 1 tuần. Mệt thấy ớn! Không biết ai đọc cái này có cười ko nhỉ?? nhưng trong lớp mình học, họ take rất là serious, có người còn bảo họ dùng dầu cho niples; nhưng cô giáo nói ko cần thiết, do colostro tự nhiên của cơ thể đã có công dụng như trên, trừ khi ai có quá ít colostro thì mới phải mua 1 loại artifitial colostro mà bôi vào.
Mình thấy học 2 lớp, ở nhà thực tập, chuẩn bị đã mệt, thế mà các bạn bầu nhà em còn học bơi, chạy show liên tục, học childbirth buổi sáng đến 1h, 3h chạy đi học bơi, học yoga, ... mà dùng xe đạp nhé. thấy ai cũng nhanh nhẹn năng động, nhiều khi thấy mình lạch bạch như con vịt bầu mà xí hổ! :((
Có hôm ngồi nói chuyện, bảo nhau "tao chuẩn bị chu đáo vậy, cuối cùng nó đè tao ra mổ thì chắc tao bị tổ trác" há há!! :p Nhưng thôi, cái đó tính sau, cái chính là viva đẻ thường without epidural! ;D
Chừng 2 tháng sau, mình đẻ xong, ghi tiếp tập 2 cho entry này coi có gì khác biệt giữa lý thuyết và thực tế ko nhỉ?? :p

Chuẩn bị đẻ

 *trích nhật ký của mình khi còn mang bầu :)

Mấy tháng bầu cuối này làm miệng mình cứ thèm ăn suốt huhu! không đói, nhưng mà thèm ăn, miệng cứ phải có cái gì đấy mới chịu được; chết mất thôi! ;(( May mà mùa hè đang đến, trái cây cũng dần xuất hiện, có ngày mình ăn cả 1 kg trái đào, còn ăn kèm cả prune và apricot. Tầm vài tuần nữa là có dưa hấu và rock melon. ;) 
Dạo này mình béo lắm rồi, tăng 11 kg ;(( chuẩn bị vượt ngưỡng, quả là không sai, dù đã kiêng cữ mà còn béo thế, chứ mà thả ga thì mình tăng hơn 20kg chứ chả chơi! ;( Ale nhà mình giờ gọi mình là quả banh hoặc heo nái! ;(( Hôm nọ mình đang nằm phơi bụng xem TV, lão chồng về nói "chào heo mẹ" ;(( Còn nói mình chỉ thiếu mấy cái núm vú ở bụng thôi! Mình tưởng tượng mà tức anh ách, mà cũng vừa buồn cười! Mặt mũi thì tròn ủm ra, biến dạng ròi ;(( Nhiều khi chợt nghĩ mấy lão người yêu cũ mà thấy mình lúc này chắc thở phào bảo nhau "may mà hồi xưa không lấy mụ này" ;(( Bụng mình đã bị rạn, hichic!! Dùng dầu dùng kem thì kết quả cũng y chang thoi, chỉ được cái đỡ ngứa; có mấy bà bầu trong lớp mình cũng bị rạn, càng rạn thì các mụ càng adapt nhiều kem để chống chọi, nhưng thời tiết nóng, làm lỗ chân lông khít lại, gây mụn ngứa, phải đi bác sỹ, và bác sỹ bảo ko được dùng kem nữa. Đau khổ chưa, thay vào đó, họ cho 1 loại xà phòng có chất dầu để tẩy rửa hàng ngày chống dị ứng. Cô giáo mình bảo chất làm da giãn nở tốt nhất mà ko làm khít lỗ chân lông là dầu almond, và khuêyn ai có triệu chứng dị ứng thì stop kem và chỉ dùng almond oil thôi. Mình chỉ dùng dầu almond, nên đến giờ vẫn không bị ngứa ngáy gì cả. 
Thời tiết Italy dạo này rất nồm, nóng và ẩm ướt, hôm qua mình đi bộ mua trái cây chừng 10 phút thôi mà thở hết hơi, mém nữa xỉu giữa đường! ;(( Tại con bé nhà mình cũng nặng, nó cứ chúi đầu nó vào bladder, làm mình khó chịu, cứ muốn đi tè, mà bụng thì như có ai ghì xuống ấy! Giờ mới có 33-34 tuần, chừng 1 tháng nữa, Asia bự gấp đôi, mình cũng không hiểu sao mà khiêng nó! ;(( Miệng thì cứ thèm ăn, mà chân tay thì nhấc lên nhấc xuống hông nổi, chả trách cứ mập hoài không ngừng! Có 1 chị trong lớp mình ốm ơi là ốm, do bị tiểu đường nên ăn theo menu của bác sỹ, giờ đã 32 tuần mà tăng có 6kg thôi, bác sỹ bảo Ok, không bị gì hết, cái chính là sức khỏe tốt. Cô giáo mình cũng nói cân nặng là lo cho sức khỏe mẹ, chứ em bé nó tự biết lấy các chất từ cơ thể của mẹ (as long as mẹ phải bổ sung các vitamin cần thiết cho thai kỳ như protein, acid folic, sắt, ...) chứ ko nhất thiết phải tăng cân, có người suốt thai kỳ tăng 6kg vẫn healthy, có người phải tăng cả 18kg nhưng em bé thì cũng chỉ 3kg-4kg, chứ có ai tăng 20kg mà con nặng 10kg đâu. Nhưng khổ thay, metabolism của mình làm mình dễ mập, khi xưa đã vậy, giờ có bầu còn thê thảm hơn. Bác sỹ của em thì hết ý kiến òi! Chỉ nói, cô càng tăng cân nhiều thì cô càng mệt. Thế đó! ;(( Mà đúng thiệt, tui thấy tháng nào tui tăng trên 2kg là tháng đó khó thở là sao bay, đi bộ thì mệt mỏi, nhức lưng, nhức tứ chi ;(( 
Hôm nay mình đi học bằng bus thay vì lái xe, giờ mình ko lái xe 1 mình nữa, trừ khi có Ale đi cùng, vì mình sợ lái chưa cứng, lỡ thằng nào đâm đầu vào đít xe mình làm cái safety bag bung ra là tiêu tùng 2 mẹ con ;( từ nhà mình đến lớp là tầm 25 phút xe hơi (do tui lái), chứ Ale mà lái thì có 10 phút thôi (phóng như điên á!). Mình ít khi đi bus, nhưng giờ mình dùng thường xuyên, vì mình đi bộ rất là chậm và dễ mệt, vả lại đây cũng là cách để "thực tập" việc dùng các phương tiện công cộng; sau này có con thì tự tin di chuyển, chứ mẹ gì mà lo cho mình còn chưa xong thì sao mà đòi lo cho con nhỉ?
Bài học hôm nay là dạy cho em bé bú sữa mẹ, dạy các bước bệnh viện sẽ làm khi chuyển dạ, và dạy thở theo contraction. Lý thú cực kỳ! ;) Nhưgn mình nghi vô tới phòng đẻ, đau quá, chắc mình quên hết trời đất, cộng với hormone trong người lúc đó tiết ra như là morphine, làm mình lose hết mind, tên mình chắc có khi còn chả nhớ! ;p 
hôm trước mình share cách thở của Yoga, lần này thở để bắt kịp contraction nhé! ;) Bệnh viện ở Ferrara nhà mình liên kết thẳng với đại học Y Ferrara (là đại học Y tốt nhất Italy cho đến thời điểm này, rất nhiều SV khắp mọi miền đất nước và cả foreign student đến đây theo học); bác sỹ đều rất giỏi và rất nhiều Professors làm việc tại đây. ;) Không biết có phải lý do đó hông mà bên mình khó khăn, bắt buộc sinh thường ko thuốc giảm đau, cực kỳ hạn chế dùng epidural. Dù bên EU là chủ trương sinh thường, ngay từ khi mang thai, bác sỹ đã canh cân nặng để chuẩn bị sinh thường. Bên mình, epidural chỉ cho trong trường hợp bác sỹ general hoặc gynecologist (người theo suốt quá trình mang thai) có giấy chứng nhận là tình hình sức khỏe ko cho phép, phải dùng epidural, hoặc mẹ trên 39 tuổi mà phải là lần sinh đầu tiên, nếu đã từng sinh nở thì cũng ko cho. Trước khi sinh, tầm 34 tuần, phải hẹn với bác sỹ chuyên môn để làm phỏng vấn và quyết định chính thức việc dùng/ko dùng thuốc giảm đau. Nhiêu khê ghê hôn!
Cô giáo mình bảo phải đến bệnh viện khi thấy vỡ nước ối, thấy cửa mình ra máu, ra nhầy màu xanh, hoặc contraction (ai có bầu lần đầu, contraction cách 5 phút là đi, ai có bầu lần 2 thì contraction cách 15 phút; tuy nhiên nếu nhà xa bệnh viện thì phải chạy đi cho sớm) l. Ở dây, bác sỹ sẽ theo dõi tim thai (Cái này mình thấy òi, tim em bé đập bụp bụp như là mấy ông boxer đanng luyện tập á! nghe to lắm). Phòng đấy gọi là phòng active, gồm 2 giường, có rèm ngăn thành 2 phòng, đầy đủ máy móc thiết bị theo dõi tim thai, siêu âm, ... Tại đây, bác sỹ sẽ xem cửa mình mở bao nhiêu cm, nếu còn sớm thì mấy bà bầu có thể đi lòng vòng hành lang, tập thể dục, làm đủ trò... để đỡ đau lưng (cô giáo còn dạy cách bend người và dạy mấy ông chồng massage cho vợ nữa) ;) Khi cửa mình mở chừng 4cm là cho vô phòng đẻ, nghe tả là phòng đẻ nhỏ, nhưng đầy đủ "trò chơi", sẵn sàng để phẫu thuật nếu cần, có cả bồn nước nóng. Nhưng mình được confirm là ko có dịch vụ đẻ dưới nước huhu!! ;( Chỉ có bồn nước nóng giúp làm giảm cơn đau, và chỉ dùng trong 1 khoảng thời gian nhất định. Cô giáo bảo đẻ dứoi nước cần bồn to, và rất nhiêu khê, vả lại nếu ai mà đau đẻ lâu cỡ bà Nataly bạn mình thì sao mà canh cho đẻ dưới nước được, hoặc ko vệ sinh, nếu mẹ lỡ "rặn cái này, ra cái kia". ;p À, có nhiều bà bầu hỏi "lỡ rặn ra ... cái kia " thì biết làm thế nào. Cô giáo mình nói khi ở phòng active các bà bầu sẽ được cho thuốc uống để đi ngoài, nhưng ko phải vì họ sợ bị vây bẩn, mà đơn giản là cửa cho em bé chui ra rất  nhỏ, nếu ruột già mà đầy thì em bé sẽ gặp khó khăn (chui lỗ nhỏ), nên mẹ phải đi ngoài, trường hợp ai ko kịp đi ngoài mà vô tình đi trong thời gian đẻ thì cũng Ok, hay còn tốt vì khi đó em bé chui ra dễ hơn. Ko có gì lo lắng hết. ;) À, khi contraction bắt đầu regular (tầm 20, 15 phút 1 lần) là ko ăn gì hết nhé, chỉ được ăn vài cục chocolate (do nó nhiều energy nhưng ko liquid), vì trong lúc chuyển dạ, sẽ bị ói mửa. (Mấy mụ bầu lớp mình hùa nhau "để tao trử sẵn 1 hủ Nutella 500gr" haha! cô giáo mình bảo "tui bảo ăn 1, 2 cục chocolate nhỏ, chứ người thường ăn nguyên hũ 500gr Nutella còn ói nữa là mấy bà" ;p )
Để thở theo contraction thì cô giáo mình tính nhịp hít vào buồng phổi 3 nhịp (đếm từ 1 đến 3), khép miệng, giữ chặt ko thở, đếm 1 đến 5 hay 6 (tới khi nào chịu hết nổi thì thôi) rồi lại thở ra, và làm tiếp nhịp thở thứ 2. Thường 1 contraction có thể kéo dài trong 2 nhịp thở (hít-thở, hít-thở), cũng có khi kéo dào 3 nhịp. Cách tập là nằm dài, chân co lên (như nằm trên bàn phụ khoa, hoặc kiểu con gà tây đó), 2 tay nắm 2 đùi, sau đó hít thở thật là sâu cho fill đầy phổi, ngậm miệng, không thở mũi, cằm quặp chặt vào ngực, tập trugn muscle ở phía bụng và push cho em bé ra. (nói tập trung bụng, vì có người tập trugn vào cơ mặt, mặt đỏ bừng lên), nên push ko hiệu quả, khi đó cô midwife sẽ thấy, và sẽ buộc phải thở lại và tập trung vào cơ bụng) Tuy nhiên đó là tình hình thực tế, chứ ở nhà tập thì đừng push nha các bầu yêu dấu ;), chỉ cần ngồi từ thế thoải mái, hít thở, quặp cằm vào ngực và đến khi nào hết hơi thì lại lấy hơi nhanh nhanh, làm tiếp nhịp tiếp theo thôi ;) --> Mình nghe đồn là cách này rất thần diệu, mấy bà từng đẻ mà có học đều nói nó help rất nhiều, riêng cô giáo nói đó là cách push duy nhất, vì push chỉ hiệu quả khi đi cùng với contraction, và nếu mẹ ko push thì em bé ko ra được. Bà NAtaly ko học, nên có nói mình là bả trầy trật rất nhiều, do đó bả kêu mình phải đi học để đỡ cực. 
Homework của mình là phải thở như thế 1 ngày 3 lần, mỗi lần 15 phút gì đó. Cô giáo bảo tư thế sinh cũng ko fix cái nào hết, tư thế nào dễ là đẻ thôi, nên các bầu có thể nằm lăn lê bò toài, nằm sấp, nầm ngửa, nằm nghiêng, hoặc đứng, ngồi, bend, ... miễn sao em bé ra. Nhưng cách thở thì chỉ có 1 cái như đã nêu trên thôi.
Ngoài ra mình còn phải tập thể dục cho cửa mình, cái chính là giúp cửa mình đàn hồi, và biết muscle cửa mình là cái nào mà control. Vì khi bị đau đẻ, theo phản ứng tự nhiên, muscle sẽ co cứng lại, đồng nghĩa việc em bé bị gò vào phía trong, ko chui ra "cửa" được. Cách tập cũng đơn giản, ngồi tư thế thoải mái nhé, tập trung vào cửa mình (vagina); và đóng nó lại - như là cử động khi nín tiểu á. Đếm từ 1 đến 3, thả lỏng. Chú ý là nếu làm chính xác thì cơ bụng và cơ mông ko bị cứng nhé, nếu cơ bụng và mông cũng gồng, nghĩa là chưa biết muscle của cửa mình để control. mình phải làm cái này 1 ngày 3 lần, mỗi lần 20 nhịp. ;((
Ngoài ra, ai mà quá mệt, thì còn phải thở bằng miệng liên tục "phù phù" như là mấy em cún sau khi chạy thì thở hộc hộc đó :p CÁch đó bà em chồng Alexis có làm, bả nói work cực kỳ well in her case. Cô giáo bảo đó là cách lấy hơi tốt nhất. Thế mà cũng có nhiều case, mấy bà bầu mệt quá, bảo "tui ko làm nổi nữa đâu, chắc tui chết quá" haha, cô giáo bảo lúc đó mấy cô midwife sẽ nói "cô phải push đi, cái này có mình cô làm duoc thôi, ko ai help đuôc đâu" chứ ko có mắng hay đạp cho mấy đạp như mình hay hình dung ;p Bà Nataly bạn mình chết lên chết xuống gần 40 tiếng đó. Bả lăn lê bò toài ghê gớm lắm. Mới đầu chồng bả còn sung, chui vô hỗ trợ vợ, sau cùng thấy vợ đau đớn thì ổng đau khổ chịu ko nổi, bác sỹ yêu cầu ổng ra nghỉ ngơi luôn :p Bà Nataly ko những mệt, đau mà còn bị xỉu nữa, trích nguyên văn của bạn tui là "chị xin epidural, chị năn nỉ, khóc lóc họ cũng ko cho em à, mà chị thì ko biết nhịp thở, chị mất thời gian thực tập theo lời bác sỹ, sau đó chị mệt quá, ngất đi, tưởng họ mang chị đi mổ để yên thân, nào ngờ chị vừa lơ mơ tỉnh lại là chị nghe cô midwife bảo "tập trung vô contraction, PUSH"; chị xài hết sức bình sinh mà cũng công cốc đó" Hic, nghe ghê chưa! ;(( Cuối cùng Nataly yêu dấu của tui cũng bị lôi ra mổ :p Khi mổ họ dùng epidural cho bả, nên bả bình thản nhìn nguyên "show" bác sỹ rạch bụng lôi con bé Greta to đùng 4kg ra. :p Mình nghe kể thì sợ lắm, nhưng nghĩ tới cảnh cuối cùng cũng có em bé dễ thương ra đời thì "thôi cũng được, chơi luôn" ;) Greta bây giờ đã 5 tháng, có 2 lúm đồng tiền dễ thương và luôn "cãi lộn" với cô Thy ;p
Vì vậy càng về cuối thai kỳ, mình cũng hơi nản vụ vượt cạn, nhưng ai cũng làm được, thì mình cũng làm được nhỉ? Chồng mình bảo lý thuyết em rành quá rồi, chỉ cần thực tập, rồi cũng sẽ qua thôi, ít ra không bị bỡ ngỡ, trauma như Nataly ;) Mình thì nghĩ "thời gian trôi qua nhanh nhanh để em bé ra đời, trauma bất quá mất 48 tiếng, nhưng em bé sẽ ở bên bố mẹ đến hết đời mà" ;)
Còn tầm 6 tuần nữa thôi! ;)

Em bé ơi, tới mau mau đi!!

Mình viết bài nhỏ này để chia sẻ với ai đang chờ có em bé nha! ;) 


Khi mình bắt đầu lên kế hoạch có em bé thì mình chờ hoài, chờ mỏi mòn (mới có 1, 2 tháng là đã nóng ruột rồi, ko biết mọi người có giống mình ko nhỉ??). Gặp vòng kinh của mình ko đều, nên việc em bé đã có chưa mình cũng chẳng rõ. Nên mình lê la khắp các website để biết dấu hiệu có em. khì khì!! 
Ngày nào mình cũng cặp nhiệt độ ban sáng để coi mình có nóng hơn không, vì nếu tấm 36.8 thì có lẽ trứng rụng hoặc có thai mà! ;p rồi ngồi rờ rẫm săm soi xem đầu ngực có thâm ko, bụng có đường giữa màu nâu ko (đâu có biết là những triệu chứng này đến rất trễ đâu! ;( ) Rồi mình tưởng tượng mình có bí ốm nghén ko nữa chứ, dù rằng có rất nhiều phụ nữ vì ám ảnh có con mà khi không cũng ọ ẹ đó mọi người nha! đầu óc của con người thật là kỳ lạ các bạn nhỉ?? 
Èo! mình bị ám ảnh 3, 4 tháng liền như thế, và cứ cáu bản "sao mình chưa có thai", mỗi lần thấy kinh đến là mặt xụ xuống 1 đống to! ;(( hú hú!! 
Riết mệt quá, mình chả quan tâm luôn, và đổi kế hoạch, ko sinh con năm ấy nữa! ;p
Rồi bẵng 1 thời gian, mình bảo thôi kệ, thử cố xem sao dù mình chẳng thèm quan tâm khi nào thụ thai, lúc ấy mình tưởng mình "thả" như thế thì chắc cũng phải 5,6 tháng sau mới có thai chứ, như lần trước cố mãi mà chả được gì!
Ô, thế mà 1 ngày kia, rất sớm, chỉ sau khi mình quyết định có em 2, 3 tuần gì đấy thôi thì em bé nhà mình đã xuất hiện, bất ngờ thật, nhanh ơi là nhanh! ;) mình thở phào nhẹ nhõm, rờ vào cái bụng ... phẳng lỳ của mình và nói nhỏ nhỏ "em bé ơi, nằm yên trong ấy khỏe mạnh cho tròn 9 tháng con nha" ;) 
..............................................................................
Mình biết 1 cặp vợ chồng kia, cố gắng có con trong 5 năm ròng, thử, khám tất cả các biện pháp mà vẫn ko tìm ra lý do. Vì cả 2 vợ chồng đều khỏe mạnh, có khả năng sinh sản. Mình biết bà này rất thèm con, chị ấy bảo mỗi lần thấy có kinh là máu nóng trong người nổi điên lên. mà nói thật, mỗi lần bả có tháng mình ko dám gọi điện cho bả nói chi là đến chơi, vì bả rất rất khó ở! híc!! ;(( 
Bạn mình càng mong, càng chờ, thì càng sốt ruột, thật vọng, ... đến năm thứ 4 thì bả nói bả chẳng thèm chờ nữa, có lẽ bả sẽ xin con nuôi. 
rồi mình ko liên lạc nữa. 
Đến năm thứ 5 thì mình vô tình gặp bà ấy tại siêu thị, và bụng bự rồi. tén ten, 1 bé trai nha!! Và bà ấy bảo mình "cuối cùng chị cũng có thai". Phù!! 

---------------------------------------------------------------------
Bạn thân, rất thân của chồng mình, cố gắng có con biết bao, và cũng như cặp trên, bác sỹ bảo mọi thứ Ok, nhưng cố mãi chẳg có con. 
Đến khi bà ấy 40 tuổi, vào 1 buổi tối mùa đông tháng 12 buốt giá, chồng mình nhận tin nhắn "Ale ơi, tao có bầu rồi", chồng mình chau mày nghĩ "con này nó điên hay sao đó mà! 40 tuổi rồi, cố mãi rồi! cố tới phát điên luôn rồi, khi không giờ có bầu, ko hiểu gì cả", chồng mình gọi điện cho bà ấy, ôi, bà ấy vừa cười, vừa khóc như bà điên và bảo "2 vạch, bầu rồi, mai đi khám bác sỹ gấp gấp!" haha!! Cuộc sống thật ngộ nghĩh, những cái mình mong chờ nhất chỉ đến khi mình ít mong chờ nhất! ;) 

con cái là của trời cho, mình nghĩ vậy. ;) 


Và theo bản thân mình, kinh nghiệm của mình thì các bà mẹ tương lai ko nên quá stress, nếu bác sỹ bảo có khả năng sinh sản thì cứ từ từ mà có em. rồi sẽ có! stress làm chậm có con thì phải?? hay ít ra nó làm mình cảm thấy cuộc sống quá áp lực, sự chờ đợi này quá dài! ;) 1 ngày đẹp trời kia, 1 tia nắng nhỏ xíu, xinh đẹp sẽ đến với chúng mình. và mọi người sẽ thủ thỉ với cái bụng phẳng lỳ "em bé ơi, nằm ngoan trong bụng mẹ nhé!" ;)

Chuẩn bị làm mẹ (3 tháng đầu)

Fotografie stock: Pregnant Belly with Stickie Notes of Baby Names
3 tháng đầu là 3 tháng đòi hỏi sự kiên nhẫn và giữ mình nhất (điều đó không có nghĩa là thả dàn các tháng còn lại), nhưng lý do 3 tháng đầu luôn được mọi người, và bác sỹ nhắc nhở là phải vận động điều độ, kiêng các thức ăn có thể gây hại, giữ sức khỏe tốt, ... vì lý do thai nhi còn rất nhỏ, và cực kỳ nhạy cảm, do đó 3 tháng đầu rất dễ bị sảy thai, và nguyên do thì chưa ai biết cụ thể tại sao. 

Các triệu chứng trong 3 tháng đầu (có người có, có người không): 
  • Ốm nghén (ói, buồn nôn, nôn nao) 
  • Mũi cực nhạy
  • Thích ăn đặc biệt 1 vài loại thực phẩm nào đó
  • Ngực cương cứng
  • Có thể hay chóng mặt, xây xẩm
  • Ngủ nhiều, ngủ bất cứ đâu, bất cứ khi nào, có khi vừa thức giấc sau 8 tiếng ngủ ban đêm nhưng vẫn buồn ngủ. 
  • Trong 3 tháng đầu thường thì chưa có triệu chứng ăn nhiều, và cái gì cũng muốn ăn. 
  • Có người có cảm giác chán ăn. 
  • Bụng đau râm ran như bị hành kinh (điều này làm rất nhiều các bà mẹ lo lắng, nhưng thật ra đây là quá trình hoạt động của "em bé", sau khi thụ thai, trứng sẽ dy chuyển vào tử cung và cố bấu vào thành tử cung, việc trứng bấu vào thành từ cung sẽ gay đâu râm ran. Nếu không có các giấu hiệu nguy hiểm như: đau vùng bụng, đau vùng bụng trên - gần bao tử, xỉu, chảy máu như có kinh thì mẹ không nên lo lắng. 
  • Bụng óc ách ăn không tiêu, hay ợ chua, hay xì hơi (:p)
*Trường hợp quá lo sợ, mất ăn mất ngủ vì 1 triệu chứng nào đó, đến bác sỹ để được hướng dẫn khám cụ thể, vì mẹ cần có sự thư thái và bình an thì mới tốt nhất cho sự phát triển của bé, và mẹ có thể cảm nhận được hạnh phúc được làm mẹ. :) 

Các triệu chứng sẽ DẦN DẦN  mất hẳn sau 13, 15 tuần, tuy nhiên cũng có người kéo dài hơn, có người nghén suốt cả thời kỳ mang thai. 

*Các mẹo giúp khắc phục việc ốm nghén: 
  • Các thực phẩm khô thường giúp cho việc buồn nôn như: bánh mỳ khô, bánh mỳ que (breadsticks) 
  • Súp, các loại trái cây chua có acid thường làm ói nhiều hơn
  • Sữa, các sản phẩm từ sữa sẽ làm thức ăn khi ói ra có mùi chịu không nổi :p Và làm mẹ ói nhiều hơn. 
  • Trứng thường làm mẹ bị đầy bụng, đầy hơi, bụng óc ách (bloating)
  • Thức ăn có ớt, nhiều gia vị nặng cũng sẽ dễ làm trớ thức ăn. 
  • Việc đi dạo hàng ngày giúp mẹ thoải mái, hít thở, và đỡ cảm thấy ốm nghén. (cách này là hiệu quả nhất)
  • Pha tý nước với gừng giã nhỏ cũng giúp việc buồn nôn. 
  • Tại Châu Âu có bán 1 loại thuốc nhỏ vào miệng chiết xuất từ camomile và gừng nhằm giúp chống ói, buồn nôn (nhưng tui xài mà thấy cũng ... không giúp được nhiêu, mà mắc quá xá trời đất, 1 lọ 50ml (xài được 4, 5 ngày) mà nó quất cho 10 hay 15 Euro gì đó! nên tốt nhất xài gừng vừa rẻ, vừa tươi. 
  • Tránh các mùi, loại thức ăn làm mình buồn nôn (như tui thì rất ghét hành tây, nên tui ko ăn hành tây trong 5 tháng đầu, yes! tui ói như tháo cống trong 5 tháng đầu các bạn à! huhu!!) 
  • Uống trà nóng không chứa Cafein cũng giúp đỡ buồn nôn
Nên làm gì: 
Sau khi biết có thai, ngay lập tức đến bác sỹ sản khoa để siêu âm, xem vị trí của em bé, bác sỹ sẽ cho uống thuốc dưỡng thai và theo dõi định kỳ, cho thử máu. Nên theo dõi 1 bác sỹ duy nhất trong suốt thời kỳ mang thai để họ hiểu lịch sử bệnh lý, quá trình phát triển cụ thể của em bé.
Các câu hỏi nên hỏi bs: 
- Số tuần của thai nhi
- Vị trí của thai nhi
- Miêu tả các triệu chứng ói/nôn/nghén/xây xẩm... nếu có
- Theo dõi cân nặng của mẹ
- Các thức ăn nên và không nên ăn
- Có nên uống thêm vitamin, acid folic, canxi hay sắt hay không (thông thường bác sỹ dựa vào kết quả thử máu để cho thuốc, tuy nhiên acid folic là đặc biệt phải uống!) 
-Nếu có dự định đi xa, đi du lịch, phải hỏi ý kiến bác sỹ. 
-Nếu của mình ra dịch nhầy thì miêu tả màu/mùi cho bác sỹ. 
-Chăm sóc cửa mình thật tốt, nên mua nước rửa phụ khoa, rửa hàng ngày. dùng đồ lót cotton, hút thấm tốt tránh sinh vi khuẩn. Thay thường xuyên nếu có dịch nhầy.
Nên ăn đầy đủ các loại chất nhất là các loại rau quả tươi và thịt đỏ (bò, heo, dê) để bổ sung chất sắt cho mẹ
Phải để sức khỏe thật tốt, tăng cường vitamin C để tránh bị cảm cúm, vì khi có thai, nên tránh uống bất cứ các loại thuốc.






Không nên làm:

  • Không nên uống chất có cồn, có cafein (nếu uống cà phê nên uống duy nhất 2 tablespoon/ngày không hơn. tốt nhất ko uống), trà đặc cũng không, nếu thích trà, có thể uống trà camomile (chỉ là 1 loại hoa cúc, ko có cafein, tại châu âu có trà chiết xuất từ các loại trái cây ko có cafein). 
  • Không hút hay đứng gần nơi có mùi thuốc lá. 
  • Nên đi đứng điều độ, không làm việc quá sức
  • Không coi các thông tin kiểu "sảy thai, hư thai"... hoàn toàn không giúp được gì mà còn làm mẹ lo sợ. 
  • Không nên: 
  • ăn cá, trứng, thịt sống, nếu nghi ngờ thực phẩm chưa chín thì ko nên ăn
  • Trái cây, rau quả, phải rửa thật sạch, tránh bị nhiễm virus từ chuột. 
  • Không chạm, đến gần mèo, phân mèo, ngay cả chó cũng không nên. 
  • Pho mai nên ăn các loại đã tiệt trùng, nếu không rõ quá trình chế biến thì ko nên ăn 
  • Không nên ăn gan, các sản phẩm làm từ gan
  • Không nên vuốt bụng liên tục, sẽ gây kích thích tử cung đẩy em bé ra ngoài. 
  • KHÔNG TỰ TIỆN MUA, UỐNG THUỐC KHÔNG CÓ SỰ TƯ VẤN CỦA BÁC SỸ SẢN KHOA. Nếu đến bác sỹ thường, phải nói rõ mình đang mang thai và số tuần. Không tự tiện uống thuốc ngừa thai mà không có ý kiến bác sỹ sản khoa, dù đọc/nghe/xem từ bất cứ nguồn nào. Không tự tiện uống bất cứ thuốc gì, ngay cả thuốc cảm, thuốc ho và sổ mũi.
*Các triệu chứng cần nên đến bác sỹ ngay: 
  • Chảy máu, nhiếu ít gì cũng nên đi bác sỹ. chảy máu ko có nghĩa là nguy hiểm, hư thai, nên đến để biết lý do và tránh phải lo lắng. 
  • XỉuBị té/ngã 
  • Sốt cao trên 37.5 độ C 
  • Đau bụng dữ dội


-------------------------------------------------------
FACTS: tin bên lề
  1. Sex không bị kiêng trong suốt kỳ thai, trừ khi có yêu cầu của bác sỹ. 
  2. Trong 3 tháng đầu, em bé ko cần năng lượng nên nếu mẹ ko tăng cân cũng ko phải lo lắng
  3. Không nên ăn nhiều vì cho rằng tăng cân là tốt, ngược lại, tăng cân làm mẹ mập, ù lỳ, đi đứng khó khăn, và khi sanh thì thường khó sanh, hoặc nếu ăn quá lố, bị tiểu đường thì em bé dễ bị nguy cơ sanh non. 
 *Ảnh sưu tầm từ gettyimages.com

Vì sao nên uống bổ sung acid folic trước khi có thai?

Việc bổ sung acid folic cho mẹ sẽ giúp làm giảm nguy cơ trẻ bị khuyết tật ống thần kinh - Neural tube defects (NTDs). Khuyết tật ống thần kinh xảy ra ở não bộ hay cột sống (hở cột sống). Trong trường hợp nặng, trẻ có thể chết ngay khi còn trong bụng mẹ. Trẻ sinh ra bị hở cột sống sẽ bị liệt ở các mức độ khác nhau.

Xác suất bị khuyết tật ống thần kinh thay đổi theo quốc gia, khu vực sinh sống (ví dụ ở Hà Lan là 6/10,000 còn ở Mỹ, theo thông tin từ Wikipedia thì 1/1,000), nhưng sẽ được giảm đi rất nhiều nếu chế độ ăn uống của mẹ giàu folate và mẹ uống bổ sung acid folic. Khuyết tật ống thần kinh đã hình thành sau tuần thứ 2 đến tuần thứ 4 của thai kỳ - tức là có thể trước khi mẹ biết mình mang thai. Do đó cần bổ sung acid folic TRƯỚC KHI có thai. Ở Hà Lan, để đảm bảo cơ thể mẹ có đủ acid folic vào thời điểm thụ thai, lời khuyên chung là uống bổ sung acid folic 3 tháng trước khi mang thai (nếu lâu hơn thì không có hại gì nên tốt nhất là khi quyết định có thai nên uống bổ sung acid folic ngay). Sau đó tiếp tục uống đến khi thai nhi được 2-3 tháng tuổi thì có thể ngưng.

Chuẩn bị làm mẹ (Làm sao biết mình có thai/dấu hiệu có thai))



Immagine royalty-free: Pregnant woman laying on bed with teddy bear…


Gồm các dấu hiệu hoặc cách "phát hiện" như sau: 



    Immagine royalty-free: Thermometer and glass ball
  1. Mất vòng kinh: Dấu hiệu này thường chính xác cho những ai có vòng kinh đều đặn, những ai có vòng kinh không đều thì khó mà phát hiện ra bằng phương pháp này. 
  2. Đo nhiệt độ cơ thể: Sáng sớm, khi vừa ngủ dậy lập tức đo nhiệt độ cơ thể bằng nhiệt kế, đặt nhiệt kế trong nách trong 10 phút, nếu nhiệt độ đo được từ 36.8 cho đến 37.2 là dấu hiệu có thai NHƯNG cũng có thể là dấu hiệu đang rụng trứng. Nếu là rụng trứng thì đây là thời điểm thích hợp để thụ tinh. Đo liên tiếp trong 3-4 ngày, nếu nhiệt độ buổi sáng luôn như thế thì phần trăm có thai KHÁ CAO (không có nghĩa là 100% do có thai). Đắp chăn ấm, mặc áo lạnh không ảnh hưởng gì đến nhiệt độ cơ thể.
  3. Thử máu: có thể đến xin bác sỹ toa thử máu để biết có thai hay không. 
  4. Siêu âm: Nếu thai đã trên 5 tuần thì có thể thấy túi chứa em bé, nếu quá nhỏ sẽ không tìm ra. 
  5. Que thử thai: rất tùy thuộc vào độ tuổi của thai, nếu thai tầm 2-3 tuần thì khó phát hiện ra.
    Immagine royalty-free: Elevated view of a pregnancy test

Trong các cách trên, thử máu để đo lượng hormone là chính xác nhất, vì ngay sau khi thụ tinh, dù là 5 ngày thì hormone cũng đã thay đổi. 

Để biết rõ độ tuổi của thai, chính xác nhất là đo kích cỡ của túi chứa em bé. 
-------------------------------------------
Ốm nghén xuất hiện tùy vào từng người, có thể xuất hiện trong vòng rất sớm, 2-3 tuần, cũng có thể sau 5-6 tuần hoặc không bao giờ xuất hiện. 
  • Ngực cương cứng
  • Hay buồn nôn nhất là vào buổi sáng, nhưng ko có nghĩa là chỉ xuất hiện vào buổi sáng
  • Mũi rất thính
  • Có thể chóng mặt, xây xẩm. 
  • Đầu vú trở nên thâm đen (tùy người, Châu âu thường ít bị hơn châu á), dấu hiệu này xuất hiện thường trễ hơn việc buồn nôn
  • Bụng có đường chỉ nâu (chỉ xuất hiện trễ sau 16-18 tuần; Người Châu âu thường ít bị hơn châu á).

    Nếu ai nghi ngờ mình có thai nhưng que thử chưa tìm ra, tốt nhất nên thử máu để biết chính xác.

    Việc có thai dù đang uống thuốc ngừa thai có thể xảy ra, nếu phát hiện có thai, lập tức ngưng thuốc. Theo lý thuyết, thuốc ko làm ảnh hưởng đến thai nhi.

    Sau khi biết mình có thai, nên đến bác sỹ phụ sản khám ngay và được cho thuốc dưỡng thai (vitamin/acid folic hoặc / và chất sắt).

    Chúc may mắn.
    Illustrazione royalty-free: Mom and child 
    *Hình minh họa từ gettyimages.com